Cứu bé gái 8 tuổi thoát ch/ế/t, 10 năm sau người đàn ông phát hiện sự thật r/ợ/n ng/ười…
Mười năm trước, tại một vùng quê nghèo nằm nép mình giữa những ngọn đồi xanh thẳm, một người đàn ông trung niên tên Minh sống một cuộc đời đơn độc. Ông Minh đã ngoài bốn mươi, chưa vợ con, sống bằng nghề làm nông, ngày ngày chăm sóc cánh đồng lúa phía sau nhà. Cuộc đời ông cứ thế lặng lẽ trôi đi, cho đến một ngày, biến cố xảy ra làm thay đổi mọi thứ.
Buổi chiều hôm đó, khi mặt trời dần khuất sau rặng núi xa, ông Minh đang trên đường về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Bỗng, tiếng khóc thảm thiết vang lên từ trong khu hẻm gần đó. Ông Minh khựng lại, ngó quanh tìm kiếm. Tiếng khóc yếu ớt, như tiếng kêu cứu của một đứa trẻ. Không chần chừ, ông lao nhanh vào trong
Đi sâu vào bên trong, ông phát hiện một cô bé khoảng tám tuổi, quần áo rách bươm, người bám đầy bùn đất, đang co ro sau gốc cây. Khuôn mặt cô bé nhợt nhạt vì sợ hãi. Khi nhìn thấy ông Minh, cô bé run rẩy lùi lại, ánh mắt hoảng loạn.
- “Cháu là ai? Sao lại ở đây?” – Ông Minh cúi xuống, nhẹ giọng hỏi.
Cô bé không trả lời ngay, mà chỉ nhìn ông bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Một lúc sau, giọng nói khẽ khàng vang lên:
- “Cháu… bị lạc… mẹ cháu đâu rồi?”
Nghe đến đây, tim ông Minh thắt lại. Đứa trẻ này chắc hẳn đã gặp chuyện chẳng lành. Ông nhẹ nhàng chìa tay ra:
- “Đừng sợ, bác sẽ giúp cháu. Đi nào, bác đưa cháu về nhà.”
Cô bé do dự một lúc, rồi khẽ gật đầu. Ông Minh cởi áo khoác ngoài đắp lên người cô bé, rồi bế cô bé trên tay
Sau khi đưa cô bé về nhà, ông Minh chuẩn bị một bữa cơm nóng hổi. Lần đầu tiên sau bao năm, căn nhà nhỏ của ông có tiếng người lạ. Cô bé rụt rè cầm đũa, đôi mắt lấm lét nhìn ông, như sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ.
- “Ăn đi, con cần phải lấy lại sức.” – Ông Minh dịu dàng nói.
Cô bé lặng lẽ gật đầu, rồi ăn từng miếng cơm. Khi đã no bụng, cô bé mới ngập ngừng hỏi:
- “Bác ơi… bác có thấy mẹ cháu không? Mẹ bảo sẽ quay lại tìm cháu…”
Ông Minh khựng lại. Ông không biết phải trả lời thế nào. Nếu mẹ cô bé thực sự quay lại, tại sao lại để con gái nhỏ bơ vơ trong khu rừng nguy hiểm như vậy? Ông quyết định không làm cô bé lo lắng thêm.
- “Ngày mai bác sẽ ra làng hỏi thăm, biết đâu mẹ cháu đang tìm cháu đấy.”
Cô bé mừng rỡ, ánh mắt sáng lên. Ông Minh chỉ biết thở dài trong lòng, tự nhủ mình sẽ làm mọi thứ để giúp cô bé.
Những ngày sau đó, ông Minh đưa cô bé đi khắp làng để tìm tung tích. Nhưng không ai biết cô bé là ai, cũng không ai từng thấy người mẹ nào đến tìm con. Một cảm giác bất an dần len lỏi trong lòng ông Minh. Phải chăng mẹ cô bé đã bỏ rơi con gái mình?
Sau một tháng, không có bất kỳ tin tức nào về gia đình của cô bé. Ông Minh dần quen với sự hiện diện của cô bé trong cuộc sống của mình. Dù ban đầu chỉ muốn giúp đỡ, nhưng dần dần, ông cảm thấy như mình đang có một gia đình nhỏ bé mà ông chưa từng có trước đây.
Một buổi tối, khi ông Minh đang ngồi ngoài hiên, cô bé rụt rè bước đến bên cạnh:
- “Bác ơi… nếu mẹ không quay lại… cháu có thể ở lại với bác không?”
Ông Minh lặng người. Câu hỏi đó như một lưỡi dao cứa vào tim ông. Ông nhìn cô bé, đôi mắt trong veo, ngập tràn hy vọng.
- “Tất nhiên là được, con gái.” – Ông nhẹ nhàng đáp.
Lần đầu tiên, cô bé mỉm cười, một nụ cười ngây thơ nhưng đầy ấm áp. Từ giây phút đó, cô bé chính thức trở thành con gái của ông Minh.
Mười năm trôi qua, cô bé ngày nào giờ đã trở thành một cô gái trẻ trung, xinh đẹp. Cô tên là An, và bây giờ đang là sinh viên năm nhất ngành y. An đã trưởng thành, nhưng vẫn luôn xem ông Minh như người cha ruột của mình.
Một ngày nọ, An trở về thăm quê sau kỳ thi cuối kỳ. Vừa bước vào nhà, cô đã thấy ông Minh đang lúi húi nấu ăn.
- “Cha ơi, con về rồi đây!”
Ông Minh quay lại, ánh mắt đầy yêu thương:
- “Về sớm vậy con? Có mệt không?”
- “Dạ không, con nhớ cha quá!”
Ông Minh bật cười, nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì An chợt lưỡng lự:
- “Cha ơi, có một chuyện con muốn nói với cha… Con đã tìm thấy mẹ ruột của con.”
Ông Minh sững sờ. Câu nói ấy như một cơn gió lạnh quét qua tim ông.
- “Thật sao? Mẹ con… vẫn còn sống ư?”
An gật đầu, đôi mắt ngập tràn cảm xúc:
- “Vâng, nhưng con không có ý định rời xa cha. Với con, cha là người quan trọng nhất. Mẹ con đã từng bỏ rơi con, nhưng cha là người đã cứu con, nuôi nấng con.”
Ông Minh nghẹn ngào, không biết nên vui hay buồn. Nhưng khi nhìn ánh mắt chân thành của An, ông hiểu rằng tình cảm cha con giữa họ là thật sự.
- “Con gái, dù con có chọn thế nào, cha vẫn luôn ở đây. Nhà này mãi là nhà của con.”
An ôm chầm lấy ông Minh, nước mắt lăn dài trên má.
Ngoài hiên, nắng chiều vẫn rực rỡ, soi sáng hai con người đã từng xa lạ, nhưng nay đã trở thành một gia đình thực sự.