Tôi đã nuôi con riêng của chồng suốt 10 năm, chồng khen tôi dịu dàng hiểu chuyện nhưng mười năm sau…
Nếu một ngày chồng bạn mang về một đứa con riêng, bạn sẽ làm gì?
Bắt ép anh ta trả đứa trẻ về chỗ cũ và cố gắng chịu đựng tiếp tục cuộc hôn nhân?
Hay dứt khoát l;y h;ôn, chấm dứt mối quan hệ tồi tệ này?
Cả hai phương án trên đều không phải lựa chọn của tôi.
Tôi đã chấp nhận sự tồn tại của đứa trẻ đó và giúp chồng nuôi con riêng suốt 10 năm.
Mười năm sau, chồng tôi phát đ;i;ên.
Tôi tên là Lâm Bình, năm nay 40 tuổi. Những ai quen biết tôi đều nói rằng họ ghen tị với cuộc sống của tôi.
Chồng tôi mở công ty kiếm ra nhiều tiền, tôi cũng tự kinh doanh một thẩm mỹ viện rất phát đạt. Gia đình có cả con trai lẫn con gái, có thể nói là mọi thứ đều thuận lợi.
Nhưng chỉ có tôi và một số ít người thân cận biết rằng, cái gọi là “con trai con gái đủ cả”—đứa “con trai” đó không phải con ruột của tôi.
Đó là con riêng của chồng tôi, Phùng Khải Quốc, do những cuộc ăn chơi bên ngoài của anh ta tạo ra mười năm trước.
Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày anh ta mang đứa trẻ đó về nhà.
- “Cô chỉ sinh được một đứa con gái, chẳng lẽ cô muốn để tài sản của tôi rơi vào tay người ngoài sao?”
- “Muốn trách thì trách cô không sinh nổi con nữa, thằng bé này nhất định tôi phải nuôi!”
- “Nếu cô không chấp nhận được, vậy thì ly hôn đi! Con gái tôi để cô mang theo!”
Một đứa con riêng chỉ nhỏ hơn con gái tôi một tuổi, bảo tôi làm sao có thể chấp nhận?
Là ai đã từng thề non hẹn biển trước hôn nhân, nói rằng yêu tôi, muốn cùng tôi đi đến cuối đời?
Hơn nữa, lý do tôi không thể sinh thêm con nữa là vì tôi đã giúp Phùng Khải Quốc quán xuyến công việc làm ăn đến mức kiệt sức, sinh non và băng huyết, cuối cùng mất đi khả năng sinh nở mãi mãi.
Đứa trẻ 10 tuổi mà anh ta dẫn về chẳng khác nào một cái tát mạnh giáng thẳng vào mặt tôi, làm tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ hoang đường rằng mình đã hy sinh vì một người đáng giá.
Trong lúc tôi còn nằm trên giường không thể nhúc nhích vì băng huyết, anh ta đã bận rộn đi tìm người khác sinh con trai cho mình!
Vì đứa trẻ đó, tôi đã cãi nhau với anh ta, làm loạn lên, thậm chí không màng đến lòng tự trọng mà khóc lóc cầu xin anh ta đừng giữ đứa bé lại.
Nhưng Phùng Khải Quốc đã quyết tâm như đinh đóng cột. Cuối cùng, thứ anh ta đưa cho tôi là một tờ đơn ly hôn.
Những điều khoản trong đó khiến tôi hoàn toàn tuyệt vọng—vì một đứa con trai, anh ta muốn đuổi tôi ra khỏi nhà trắng tay, còn con gái thì giao cho tôi tự lo, từ nay về sau không dính dáng gì đến anh ta nữa.
Không ai biết, ngày cầm tờ đơn ly hôn đó, tôi đã một mình lái xe đến bờ biển trong thành phố này.
Tôi ngồi trên mỏm đá rất lâu, lắng nghe tiếng sóng vỗ, nhìn màn đêm dần buông xuống.
Đêm hôm đó, đã rất nhiều lần tôi muốn mặc kệ tất cả, cứ thế nhảy xuống biển để dòng nước cuốn trôi mình đi, để tôi vĩnh viễn rời xa cuộc hôn nhân bẩn thỉu và đáng buồn cười này.
Nhưng tôi đã không nhảy.
Trời sáng, tôi lái xe về nhà, bình thản chấp nhận đứa con riêng đó.
Tôi hứa với Phùng Khải Quốc rằng tôi sẽ coi nó như con ruột mà yêu thương, mọi thứ con gái tôi có, nó cũng sẽ có.
Mười năm trôi qua trong chớp mắt. Nếu không phải là những người đã quen biết vợ chồng tôi từ trước, chẳng ai có thể ngờ rằng cậu bé Phùng Thiên Vũ thực chất không phải là con ruột của tôi.
Suốt những năm qua, tôi đã thực hiện đúng lời hứa với chồng mình.
Những gì con gái tôi có, cậu bé đó cũng có.
Trường quốc tế, gia sư riêng, lớp học nghệ thuật, golf, cưỡi ngựa…
Những tài nguyên tôi dồn vào đứa trẻ đó đủ để khiến bất cứ đứa trẻ nào trong một gia đình bình thường phải ghen tị.
Chồng tôi rất hài lòng với sự “thấu tình đạt lý” của tôi, thỉnh thoảng còn giả vờ áy náy, nói rằng năm đó đã làm tôi chịu thiệt thòi, sau này nhất định sẽ chuẩn bị một khoản hồi môn hậu hĩnh cho con gái, để con bé có thể nở mày nở mặt khi lấy chồng.
Mỗi khi nghe vậy, tôi chưa bao giờ giả bộ từ chối.
Tại sao tôi phải từ chối?
Lý do tôi giữ lại đứa trẻ này, nuôi dưỡng nó suốt từng ấy năm, chẳng phải chỉ để giành lấy nhiều lợi ích nhất cho con gái mình sao?
Bây giờ con gái tôi vừa tốt nghiệp đại học, đã có công ty, nhà hàng, trung tâm chăm sóc sức khỏe đứng tên.
Trong khi những cô gái cùng trang lứa đang lo lắng về việc tiếp tục học lên cao vì gia đình không đủ điều kiện, thì con bé có thể chọn du học mà không cần đắn đo.
Dù sao thì con bé cũng không thiếu tiền, có thể tự lo mọi thứ.
Nhưng khi con gái tôi quyết định du học, chồng tôi đã cãi nhau với tôi một trận.
Bởi vì con bé có học lực xuất sắc, có thể dễ dàng được nhận vào trường danh tiếng, nhưng Phùng Thiên Vũ thì không. Nếu nó muốn đi du học, chỉ có cách để chồng tôi bỏ tiền mua suất, mà dù có mua cũng chỉ có thể vào những trường kém chất lượng.
Bữa cơm hôm đó, con gái tôi cầm thư trúng tuyển từ một trường danh tiếng về nhà, định mang đến cho chúng tôi một bất ngờ.
Lúc đầu, chồng tôi rất vui, nhưng khi liếc sang thằng con trai đang im lặng, vẻ mặt anh ta lập tức xám xịt.
- “Con nhìn chị con xem, rồi nhìn lại con đi!”
- “Thì con thế đấy! Con không có đầu óc như chị, bố không thích thì cứ vứt con đi là xong!”
Phùng Thiên Vũ lườm một cái, bực bội ném đũa xuống bàn, làm nước canh bắn lên chiếc khăn trải bàn trắng tinh, trông vô cùng chướng mắt.
Tôi và con gái nhìn nhau, con bé đi dỗ bố, còn tôi thì dịu giọng dỗ dành Phùng Thiên Vũ tiếp tục ăn cơm.
Con gái nói sẽ để lại toàn bộ tài liệu học tập cho em trai, còn đề nghị thuê gia sư giúp nó học tốt hơn.
Cộng thêm vài câu như “Em trai đâu có ngốc, chỉ là lười học thôi” hay “Con trai mà, hiểu chuyện muộn một chút cũng bình thường”, cuối cùng cũng dỗ được chồng tôi nguôi giận.
Về phần Phùng Thiên Vũ, sau khi tôi lén chuyển vào tài khoản nó 50.000 tệ, nó cũng ngoan ngoãn không làm loạn nữa.
Cuối cùng, Phùng Khải Quốc cười, chỉ tay vào ba mẹ con tôi:
- “Biết ngay là ba mẹ con cô mới là thân thiết nhất, tôi đúng là người ngoài trong cái nhà này!”
Giọng anh ta có chút ghen tị, nhưng nhìn vẻ mặt thì rõ ràng rất hài lòng với “khung cảnh gia đình hòa thuận” này.
Tôi cúi đầu múc cho anh ta một bát canh, trong lòng thầm nghĩ—
Tôi cũng rất hài lòng.